Tưởng những đồng bảo hiểm là số nhỏ, nhưng tính trên số lượng xe toàn quốc, số tiền khá khủng ấy, nó được đi về đâu và phục vụ cho ai?

Có một thứ tồn tại bấy lâu nay, như chẳng thể ai cần quan tâm, và nó cũng chẳng giúp ích được gì cho cả phương tiện lẫn người điều khiển phương tiện là xe gắn máy, đó chính là bảo hiểm.

Nó chẳng đại diện cho sự an toàn – khác với bảo hiểm xe ô tô, bạn mua bảo hiểm tự nguyện, xe cộ có vấn đề gì, theo cam kết, bảo hiểm lo cho bạn trong cam kết của họ. Tôi muốn hỏi tất cả mọi người ở đây, bạn đã bao giờ báo tai nạn cho bảo hiểm xe máy chưa?

Không chỉ trên báo viết, mà đầy rẫy ngoài, tôi đố ai có thể “ăn” được một xu nào của bảo hiểm xe máy đấy? Mang tiếng là “bảo hiểm”, nhưng có chuyện, bạn toàn gặp tình huống “hiểm”, còn bảo thì cũng nhiều: “bảo” phải có văn bản x.á.c nhận của cảnh sát giao thông, “bảo” phải có hoá đơn tiệm sửa xe (nhưng có dấu mộc à nha), và “bảo” muôn vàn thứ nữa.

Khi xe gặp sự cố, đẩy đi tìm một chỗ để làm xe đã như b.ắ.t được vàng (lẽ ra, việc phải có phương tiện chở xe của bạn đi sửa là việc của bảo hiểm). Và tôi cũng đố luôn, có bao tiệm sửa xe nào có hoá đơn đỏ để bạ được bảo hiểm xe máy đền? Chơi khó thế mà cũng chơi cho được, thế mà giờ này vẫn chơi, mà chơi lại càng đậm đặc hơn, thế mới kinh chứ!

Mua bảo hiểm là mua sự an toàn hay là đang mua sự rắc rối? Khi xe cộ gặp vấn đề đã muôn vàn thứ căng thẳng, gặp đủ thứ yêu sách nhức đầu và khó thành hiện thực, chả phải nạn chồng nạn sao?

Mà một khi bảo hiểm không làm đúng chức năng của hai chữ “bảo hiểm”, thì sinh ra cái thứ với tên gọi “bảo hiểm” này để làm gì? Thu tiền của khách hàng xong rồi sống c.hết mặc bay thế sao?

Tưởng những đồng bảo hiểm là số nhỏ, nhưng tính trên số lượng xe toàn quốc, số tiền khá khủng ấy, nó được đi về đâu và phục vụ cho ai?

Bảo hiểm gì mà mệnh giá một đường, người đứng đường mặc sức phát đủ các loại giá kiểu như tôm cá ế bán xổ thế? Ở đây có 2 trường hợp, sao người dân lại có được bảo hiểm để bán hạ giá công khai? Cái này ông bảo hiểm không biết thì ai biết?

Sản phẩm liên quan đến sự an nguy của con người mà bán như bán rau như thế, rồi có chuyện gì xảy ra thì không chịu trách nhiệm, chả phải là người dân vừa tiền mất vừa tật mang à?

Đất nước vừa trải qua một cơn bão dịch, dân đang ra đường kiếm sống trở lại sau những tháng ngày nghỉ làm và thiếu thốn trăm đường. Đùng một cái sinh ra các chốt chặn với những lý do rất kỳ lạ: “Không vi phạm gì cũng bị chặn lại”. Mà “chặn lại” thì sẽ có phạt. Mất thời gian đã đành có thể mất thêm mớ tiền phạt. Khổ vẫn hoàn khổ.

Và chặn lại, cái dễ “dính” nhất là bảo hiểm. Đùng một cái, ngành bảo hiểm xe máy nước nhà, cái thứ vô dụng nhất trong những thứ vô dụng, vô lý nhất trong những thứ vô lý, ầm ầm sống lại. Không nói thì ai cũng biết, doanh thu khủng đã thuộc về ngành bảo hiểm, thất bại th.ả.m hại thuộc về người dân. Đấy chưa nói, có thể phát sinh tiêu cực trong quá trình “xin -cho” nữa.

Ở Việt Nam, chưa ngành nào dễ kiếm ăn như ngành bảo hiểm!

Phát huy cái sự “bở ăn” ấy, là bảo hiểm xe máy. Thực sự thì bảo hiểm xe máy chẳng khác gì thêm một thứ thuế xe bắt buộc phiền hà và dễ sinh tiêu cực, mà thực tế cũng đã chứng minh sự nhiêu khê vô dụng của nó. Nên, khổ thêm khổ cho người dân mà thôi!

Hoàng Nguyên Vũ